Sprachen
Inhalt Wer? Über uns Termine Submissions Untermenü
« zurück

Rồng

Võ Thị Hảo (2020)

Hải bấu chặt cửa sổ.

Cô nhìn chằm chằm ra ngoài trời.

Mơ hồ một điệu nhạc. Như phát ra ngay từ dưới chân cô. Lại như tít xa phía bên kia. Nơi có căn nhà tròn như một nòng pháo rỉ sét đang chọc thẳng lên trời.

Lúc đậm lúc nhạt. Lúc xa lúc gần. Lúc như dậm doạ. Lúc như thở than. Điệu nhạc bủa vây Hải, như tấm lưới nhện quấn vào con thiêu thân. Càng giẫy giụa càng bị quấn chặt.

Cứ đến gìơ này, điệu nhạc lại nổi lên. Và Hải cố hết sức để trốn chạy nó. Cô đóng sập cửa sổ, chèn thêm then ngang. Buông rèm. Cô trùm chăn kín đầu, để tiếng ti vi cực đại. Hoặc bật nhạc thật to. Hoặc vừa hát vừa gào. Gọi điện cho bạn bè. Hoặc chạy ra đường. Rồi đi du lịch. Thật xa. Nhưng tất cả đều vô ích. Rốt cuộc là sau tất cả những trò đó, cuối cùng, Hải thảng thốt bắt gặp mình đứng ôm sát chấn song cửa sổ. Co rúm người lại. Đầu vẫn lao về phía trước. Tim khắc khoải đập như cánh bướm hấp hối. Hai lòng bàn tay đẫm mồ hôi. Đôi mắt mở chong chong, vừa sợ hãi vừa háo hức.

Con bướm nhỏ tuyệt vọng xếp cánh đợi kết cục không thể tránh né được của lưới cầm tù.

Bủa vây là những âm thanh kia. Lúc xa như hơi thở dài não nuột mang làn hơi chết chóc. Lúc gần, như mọt tiếng gào lộng óc. Lúc lại thầm thào, quyến dụ mật ngọt. Lúc tức tưởi như một goá phụ khóc, đang cố đẩy một luồng hơi rất lớn ra khỏi lồng ngực mà những tiếng nức nở cứ chôn chặt dưới vòm xương ức.

Trong cái bè âm thanh ấy, dường như có lời.

 

Tôi nhớ nhà tôi…xa…xa lắm…

 

Tại sao lại là tôi nhớ nhà tôi. Tại sao nhớ? Tại sao nhà? Nhà ai? Đây là nhà cô. Sao phải khóc mà nhớ? Thật điên đầu!

Mà sao không ai nghe thấy địêu nhạc đó, ngoài cô?

 

Rốt cuộc thì dù thế nào, Hải vẫn bắt gặp mình đang lẩm nhẩm:

Tôi nhớ nhà tôi

….xa…

xa lắm…

Thật quyến rũ. Như lời dẫn dụ của phù thuỷ.

Rồi nghe thầm ngay sau gáy. Lạnh gáy. Như một lời khẩn khoản. Một kẻ đòi nhà? Kẻ nào đòi nhà cô sao?

Những hốc mắt sâu hoắm, đen như lỗ huyệt, như chằm chằm nhìn cô từ phía bên kia đường.

Hải  đinh ninh rằng đó là cung điện của loài rắn.

 

***

 

Cô quay sang giá vẽ.

Trên tấm toan trắng ngà, những nét cọ sơn dầu đã gần khô. Dang dở ngập ngừng.

Cô muốn vẽ khung cảnh ngoài cửa sổ. Dưới xa kia là cánh đồng hoang hoá giữa những chung cư tái định cư mới xây đã sập từng mảng. Cánh đồng trồng hoa đào  và quất xưa nay, chờ quy hoạch treo,  đã um tùm cỏ mọc, muỗi bay như trấu vãi lúc chiều hôm. Nơi trú ngụ của lũ giun đất cùng rác rưởi, cả kim tiêm chích ma tuý và bao cao su. Nhưng những cánh hoa dại màu trắng vẫn nhô lên giữa cánh đồng, bứơng bỉnh và khờ dại như cái tên của chúng, đẹp lạc lõng đến muốn rơi nước mắt.

Và trên cao kia là bầu trời. Rơi rụng những tia nắng sáng và nắng chiều, hắt ánh u uẩn và đẹp mê hồn lên cả cánh đồng đã được giật  khỏi tay những người trồng cấy. Vào tay những chủ dự án cam kết đầu tư xây nhà cho người nghèo. Kết cục là chiếm đoạt đất để đó đợi ngày bán lại với lợi nhuận cao cả trăm lần. Những người nông dân buộc phải nhận giá đền bù rẻ mạt, đã kịp xây nhà, sắm sửa cho mình những con số đề, những câu chửi thề và nhiều đứa con trai con gái nghiện hút  chích và chơi game giết chóc.

Và giữa khung cảnh đó, là ngôi nhà tròn, như một nòng pháo rỉ sét, in một vệt đen xám, như một chiếc dùi đục lên bầu trời.

 

Ngôi nhà ấy tròn.

Mở lối  vào nhà là cầu thang xoáy ốc. Cầu thang xoáy ốc, theo phong thuỷ, là luẩn quẩn. Tha hồ mà đi. Đi mãi đi mãi, có lên cao đến mấy cũng chỉ loanh quanh chỗ cũ.

Hải cứ nghĩ, ai mà thích đi theo lối xoáy ốc, vòng nọ quấn chồng lên vòng kia, là người có họ hàng với rắn.

 

Hễ đứng trươc giá vẽ , là mắt Hải cứ như bị dán vào ngôi nhà.

Ban ngày, đó là một cái trụ hình tròn trống rỗng, lở lói, cũ kỹ không rêu phong. Thượt ra đó. Như một cái xác đã chết rồi mà không chôn được. Rỗng tuyếch mà không hư hại nổi. Không linh hồn. Hải thường tự hỏi, nếu ngôi nhà đó có linh hồn thật, thì linh hồn của xác đó bay đi đâu được? Bay là là trên ngọn cây, trên những mái nhà lô nhô xiêu vẹo đủ kiểu ăng ten, trên những cửa sổ phơi đầy quần áo, trên những chiếc cửa ra vào lầm lụi và sẽ hạ xuống, sền sệt trên mặt bùn của dòng kênh nứơc đen chảy qua khu chung cư dài thượt.

Hải  từng rùng mình khi giữa buổi trưa chang chang nắng cô bỗng thấy một chiếc bóng ngoằn ngoèo theo cầu thang xoắn ốc rồi thoát ra khỏi ngôi nhà, lượn lờ trên dòng kênh đen bốc mùi cống rãnh, vừa khạc nhổ vừa nhảy lên bờ như một con chuột chù ướt, và lẩn vào các gốc cây to trong phố.

Lúc đó, Hải thấy xộc qua mũi mùi tanh. Cái mùi mốc hôi tanh của giống rắn đói khát nằm khàn suốt những ngày đợi lột xác.

Đó là cái mùi của những mảng da đang tự huỷ, tự chết đi, bị đẩy một cách không thương xót ra khỏi một thân thể còn sống. Những mảng da dày, bao bọc, từ giã kiếp sống, vừa bong ra vừa lại phải áp vào một cách ghê tởm với một cơ thể trơn, ướt, vừa hình thành đã ngoằng nghoèo, lạnh lẽo, bị nguyền rủa.

 

Ban đêm, ngôi nhà tròn, với những ô cửa vuông bé bằng bàn tay, đường cầu thang lượn xoáy trôn ốc, phát ra ánh trắng nhờn nhợt, hệt như những khúc thân xác cuộn chồng lên nhau của một con mãng xà. Lên càng cao, con mãng xà được trang điểm bằng nhiều con mắt đen ngòm. Những con mắt mở khô khốc, chằm chằm lia ra chung quanh những cái nhìn hù doạ không chớp.

Gío lồng lộn trong ngôi nhà tròn. Gío gào rít trên những ô cửa bàn tay. Không thể đếm xuể những ô cửa. Một ngôi nhà chết.

Nhưng Hải thường xuyên nghe tiếng mở cửa. Rồi tiếng đóng cửa. Lại mở. Tiếng đóng và tiếng mở rin rít, kèn kẹt, phầm phập. Cô nghĩ sau mỗi tiếng  đóng mở sẽ có một hồn ma vào trình diện và trú ngụ trong ngôi nhà.

 

‘tôi nhớ nhà tôi…xa…xa lắm…”

Vọng tới. Nghỉ ngơi chốc lát. Lại vọng tới.

Một ca khúc ma quái và não nề. Khắc khoải không hẳn là giọng của giống người.

Hải đã vào giường nằm từ lâu.

Tiếng nhạc vẳng tới, mảnh như một sợi tóc, mỏng manh xuyên thấu màn đêm.

Và lời ca lúc như đến gần đập vào cửa sổ, lúc lại bay vút ra ngoài xa, quẩn quanh, vừa muốn lộ diện vừa muốn trốn chạy, không thể biết nguồn phát ra tiếng hát.

Rồi mặt trời tàn. Ánh hoàng hôn lượt thượt lười biếng trượt qua cửa sổ.

Bức tranh còn dở dang.

Rồi đêm xuống.

Hải đi ngủ sớm. Cô muốn quên bức vẽ dang dở. Quên những chung cư lở lói. Những bãi đất hoang ngập ngụa kim tiêm và ánh mắt đỏ quạch nhìn chòng chọc, hỏi nhau: “Hôm nay đề về bao nhiêu”. Cô muốn ngủ, thôi nghe địêu nhạc và những con mắt đen ngòm của ngôi nhà tròn.

Cô dỗ giấc ngủ bằng hai túi trà ướp lạnh đắp lên mắt. Rồi cô nghĩ tới cuộc hẹn ngày mai. Mối tình mới chớm. Một nụ hôn vội. Cô và anh chàng trong quán âm nhạc. Hai người ngẫu nhiên cùng nhặt một loại đĩa. Nhạc giao hưởng Bethoven. Hai bàn tay vô tình đặt lên nhau. Mắt ngước. Và mắt rất đẹp.

Bàn tay không thu về.

Thật nhanh. Mối tình thời Thế giới phẳng.

Ngọt ngào. Và giấc ngủ không tới. Chẳng những thế, tiếng nhạc trở lại. Thầm thào nức nở.

Thì đành vậy. Ba giờ sáng rồi.

 

Hải thận trọng chui ra khỏi chăn,  nép vào bên cửa sổ.

Ngoài trời tối đen.

Bắt được rồi. Đằng kia có bóng người đi tới, lùng nhùng những võng dù và bật lửa. Chiếc loa chạy bằng acquy. Hẳn là tiếng nhạc phát ra từ đó. Biết đâu của anh chàng bán bánh mì rong không ngơi nghỉ kia. Trong đêm khuya khoắt, tiếng nhạc vàng chiêu khách và tiếng rao nghe thật khắc khoải và thê lương.

Bao nhiêu lần, cô đã thầm rên rỉ: Lạy Phật! Bao giờ cho hết những người phải khàn giọng rao trong đêm lạnh đây.

Nhưng bây giờ là hơn ba giờ sáng. Không người bán rong nào còn ra đường trong giờ này.

 

“Tôi nhớ nhà tôi…xa…”

Sao thế nhỉ?

Đây là nhà Hải cơ mà.

Bố mẹ cô dọn nhà đến đây đã một năm nay. Không dễ để có được một căn hộ như vậy, tại khu chung cư này. Một căn hộ không mua bằng tiền lương, mà mua bằng phẩn thưởng và ân huệ. Bây giờ Hải mới biết vì sao chủ nhà cũ lại bằng lòng bán rẻ như vậy và hối hả trao chìa khóa: họ chạy trốn làn khí lạnh rợn tạt thẳng sang từ tòa nhà đối diện bên kia mặt đường

Mà ngôi nhà không ai. Cổ lỗ. Trong nhà đầy chuột bọ. Tường và sàn nhà long lở. Mái sắp sập. Móng đã lún và nơi giáp nối giữa trần và tường nhà đã hở hoác. Một ngôi nhà chỉ gợi sự ảm đạm và ma quái. Thế mà nó cứ đứng sững ở đó. Không ai dám sửa sang hoặc phá đi.

Vì nghe nói, phá đi, thánh thần bắt phạt tội chết.

 

Những cư dân xung quanh đó không ai dám chê bai ngôi nhà đó.

Ai dám nói rằng ngôi nhà đó xấu, lở lói, cổ lỗ, hoặc bàn đến chuyện phá dỡ, thậm chí chỉ bàn chuỵên lợp lại mái, gia cố thêm móng, cũng đều bị thánh thần trừng phạt.

 

Hải không biết vì sao người ở khu vực lân cận gọi xóm này là xóm thắt cổ.

 

Từ ngày cô dọn về đây, đã có tới ba nhà có người treo cổ chết. Nưgời chết bắng dây thừng. Người treo cổ bằng dây dù. Đêm vợ thấy chồng lục đục trở dậy, đi ra phòng ngoài, cứ tưởng chồng đi lấy nước uống. Ngủ thiếp đi. Ai ngờ sáng mắt nhắm mắt mở ra bật đèn đặt nồi cơm địên, đã vập mặt ngay vào ngón chân cái của ông chồng đang treo lủng lẳng. Ông đã treo cổ bằng một sợi thừng buộc vào móc quạt trần.

Còn cái nhà trong góc xóm, có cậu con trai mười ba tuổi, một hôm đi học về, treo cổ lên xà nhà bằng dây dù. Cậu bé bị cô giáo bắt liếm ghế ngồi của cô giáo trước các bạn ở lớp. Cậu đã dùng mực đỏ chữa điểm năm toán thành điểm bảy. Lý do là cả nhà trường và bố mẹ cậu ghê sợ những điểm năm. Điểm năm là tội phạm. Mỗi lần bị điểm năm, cậu bị mẹ chửi suốt một ngày và bị bố đánh tướp máu.

Cậu đã quỳ xuống, đã liếm ghế. Chiếc lưỡi nhỏ xíu mười ba tuổi thè ra liếm chiếc ghế sần sùi thô kệch. Tanh tưởi. Vẫn phải liếm. Nước miếng của cậu khô kiệt trong cổ. Cậu khóc không ra tiếng. Cả lớp hò reo phấn chấn. Cô giáo ghi sổ liên lạc gửi bạn hàng xóm về cho bố mẹ. Tranh thủ bố mẹ đi làm chưa về, cậu treo cổ lên xà nhà bằng dây dù.

Hàng xóm an ủi bố mẹ cậu rằng việc treo cổ tự tử là không thể có ở một cậu bé mười ba tuổi. Rằng mười ba tuổi thì chưa thể treo cổ tự tử. Chỉ là nghịch chơi rồi thành thật. Bố mẹ và cô giáo cậu cũng nói thế.

Khi người ta mười ba tuổi, người ta không được thờ trong nhà. Người ta chết đi, chỉ được gọi là con ma ranh. Con ma làm mọi người khinh thường và sợ hãi.

 

Hải nghe, cố lắng nghe, xem trong tiếng nhạc, tiếng hát có lẫn tiếng khóc mỏng như lá của con ma ranh  không.

 

Và cô ớn lạnh mường tượng lại cái chết của một đạo diễn điện ảnh ở xóm bên kia, chếch về mé Tây xóm treo cổ.

Ông đạo diễn đó không thắt cổ, mà tự lấy dao rạch bụng, để ruột đổ ra, đau đớn trong tiếng thét cho đến chết.

Cái chết của ông đã làm chết lặng cả xóm, trong nhiều năm.

 

Những cái chết vì treo cổ khiến cho cả xóm như bị chẹt lấy yết hầu. Không thít hẳn để chết. Sống. Mà tức thở. Sợ. Thấy cái gì cũng đáng sợ. Luôn lởn vởn ý định muốn treo cổ cho thoát nợ. Như mọi người cũng đang thiếu không khí. Cả cái khí quản chạy qua cổ họng lúc bị  một bàn tay nào  đó bóp lấy, đến thè cả lưỡi, thích thú ngắm những gương mặt bị phù tím tái dần, giẫy giụa như hấp hối, mới chậm rãi nới ra, vừa đủ để đau, để kiềng sợ cả đời.

Trừ những người bán hàng rong không hiểu ất giáp gì cứ đi đêm. Còn lại, người trong xóm không ai dám ban đêm mà ra khỏi nhà.

Người ta nói rằng mạch đất khu vực đó bị ám bởi cái nhà tròn.

 

Hải quay lưng ra phía cửa sổ. Cô sợ không dám nhìn ra ngoài màn đêm.

Run lẩy bẩy, nhưng cô vẫn biết tiếng hát đó không cất lên từ chiếc loa acquy của người bán hàng rong.

 

Đêm nay không trăng không sao.

Tiếng hát tan loãng, tán tụ, phân vân vô định giữa bầu trời đêm đen kịt.

 

‘Tôi nhớ nhà tôi, xa…xa lắm…’

Nhà tôi là nhà ai mới được chứ?

Sao mà cứ khắc khoải hát trong một đêm như thế này. Có ai nghe tiếng hát này nữa không, ngoài cô?

Những cửa sổ đóng chặt từ lâu.

Nhưng Hải vẫn thấy những đôi mắt đăm đăm theo dõi không sót một cử chỉ, ngày đêm phóng  nhãn quang đen kịt từ ngôi nhà tròn lở lói.

 

Hải lắng nghe. Tiếng hát và tiếng nhạc xa dần rồi mất hẳn.

Cô nửa nằm nửa ngồi trên giường, lại mở cửa chớp. Trong khi cửa kính vẫn cài chặt. Hải bất giác nhận ra mình đang mong mỏi tiếng  nhạc quay trở lại.

Rồi cô thiếp ngủ.

 

***

 

Bốn giờ sáng.

Hải chợt tỉnh.

Cô thấy một cái gì đó, tương tự một luồng ánh sáng, phần trên liền một khối, nhưng phần dưới toẽ ra như có hai chân, lượn giữa những bậc cầu thang xoáy ốc, rồi gắng gỏi thoát ra từ cửa sổ của ngôi nhà tròn.

 

Luồng sáng đó bay vụt đến cạnh giường cô, xuyên qua lớp cửa kính cài chặt.

Luồng sáng đó hịên thành một con rồng có mào đỏ.

Con rồng đó thọat nhìn có cái đầu thật  oai phong. Đôi mắt rực sáng long lanh như sắp nhảy bật ra từ hai hốc mắt. Riêng lũ mắt có thể lăn tròn, có thể nhảy múa trên sàn nhà.

Những chiếc râu rồng ỉu xìu rũ xuống, dài lê thê như dậu thưa, phủ dật dờ  một thân rồng có đủ cả vây cánh và móng vuốt nhưng đã bị ăn mòn tận xương tuỷ.

Những chiếc xương trên thân rồng, chỉ còn là xương trắng, xếp thật trật tự và nhịp nhàng như trong một thân thể còn sống.

Đám xương kêu cọt kẹt, cót két, đung đưa trước mỗi cử động của đầu rồng.

Và cái đầu rồng khe khẽ rên rỉ:

 

Tôi nhớ nhà tôi..

.xa …

xa lắm…

 

Dứơi cái đầu rồng đó, là lúc nhúc rắn. Rắn to rắn bé. Muôn loài rắn. Con vừa mới nở trông như sên như vắt. Con lớn hơn trông giống lươn. Con lớn nữa cuộn khúc oằn oại vặn mình, cái mõm ngoác ra hút chặt vào đốt sống cổ, cái lữơi của nó ăn vào dòng tủỷ đã khô kiệt của con rồng.

≡ Menü ≡
Startseite Inhalt
Termine Submissions
Autor_innen Übersetzer_innen Moderator_innen
Über uns Partner Galerie
Kontakt Blog Facebook
Festival 2016 Events Presse